Ngày tôi còn bé, cuộc sống của tôi không có nhiều sự hiện diện của người cha. Cũng giống như nhiều người đàn ông khác của những năm cuối của xã hội chủ nghĩa, cha tôi cũng đi xuất khẩu lao động từ khi tôi còn chưa vào lớp 1. Đến lúc ông trở về thì tôi cũng đã vào cấp 3. Hình ảnh mà tôi nhớ nhất khi đó, chính là khuôn mặt thẫn thờ của mẹ khi cha tôi mở hai va li hành lý, một đầy ắp những đĩa nhạc, The Beatles, ABBA, Bee Gees, Modern Talking và một, chỉ toàn là rượu.

Khi đó tôi cũng chỉ là một gã mới lớn muốn khẳng định mình, dường như rượu là thứ gì đó rất cám dỗ, rất hấp dẫn, nhưng khi thử, thì chúng chỉ giống như cồn, cay và chỉ muốn phun ra. Tất nhiên, tôi vẫn nghĩ đó là bản lĩnh đàn ông, khó uống như vậy, uống được nhiều mới là ghê gớm. Với lối suy nghĩ đó, không có gì lạ khi lần lượt những năm cuối cấp 3, những năm đầu đại học, tôi có những đêm không biết lối về, cũng có những ngày nằm dài vì ngộ độc (chắc hẳn các bạn còn nhớ cơn bão rượu kém chất lượng những năm đầu 2000).

Cha con xa cách nhau hơn 10 năm trời, tiếng nói của ông đối với tôi lúc đó không có mấy sức nặng. Tôi vẫn ngồi nghe ông nói về việc rượu nguy hiểm ra sao với sức khỏe, thanh niên phải biết làm chủ bản thân, nhưng tôi vẫn tiếp tục uống. Chỉ là uống thôi. Bây giờ nhớ lại, hình như chúng cũng chẳng ngon lành gì, và kỷ niệm thì chẳng mấy tốt đẹp.

Cha tôi không mấy khi về nhà sớm, tôi còn thanh niên nên cũng dành nhiều thời gian với bạn bè ngoài xã hội. Một buổi tối tình cờ, cả tôi và ông đều ở nhà, ông gọi tôi vào dùng bữa. Ông mang trong tủ một chai rượu cũ, và giới thiệu với tôi, đây là một trong những chai cuối cùng còn lại khi ông ở nước ngoài về. Rượu được rót ra ly, trong đầu tôi chỉ nghĩ đến việc làm một hơi cho hết và hôm nay có đủ khỏe để ngồi uống với ông “đến cùng” hay không.

Cha tôi ngăn lại. Ông bảo tôi hay uống thật chậm, hãy thử cảm nhận hương thơm mà thứ rượu hổ phách này đang tỏa ra xem sao. Trước đó, tôi chỉ nín thở mà dốc vào bụng cho xong, lần đầu tiên tôi cảm nhận được thứ gì đó gần giống nước hoa, nhưng mạnh mẽ hơn, dai dẳng hơn. Ông ra hiệu cho tôi uống một ngụm nhỏ rồi thở ra bằng mũi. Cái cảm giác này thật khác. Cơ thể tôi nóng dần, trên mũi là một mùi thơm là lạ còn đầu lưỡi thì tê nhẹ. Chưa bao giờ rượu cho tôi cảm giác như thế. Tôi vẫn còn nhớ đó là chai Chivas 21, ly whisky đầu tiên trong đời.

Cứ như thế, tôi coi cha mình là người đầu tiên dạy tôi cách thưởng thức whisky, dù cũng không nhiều nhặn gì lắm. Lúc đó tôi chưa đi làm nên vẫn cho mình đặc quyền, thi thoảng sẽ “uống vụng” một ly mà ông vẫn cất giữ như của báu. Đôi lúc là một ly Talisker, có lần là Old Parr, đặc biệt nhất là chai Singleton bản giới hạn mà nhãn chai đã mục gần hết.

Đến bây giờ, khi tôi có nhiều cơ hội để sống với sở thích whisky của mình hơn, 20/11 tôi vẫn mua tặng ông một chai whisky để kỷ niệm. Hoặc đôi lúc sẽ là rượu vang hoặc một bộ ly để thưởng thức cho “hợp thời đại”. Cha tôi sẽ thong thả cất đi, và chọn những giây phút thong thả sau những bữa cơm gia đình để mang ra mời mọi người thưởng thức…

Còn các bạn thì sao? Hãy cùng The Gentlemen Club chia sẻ về người thầy đầu tiên trong lĩnh vực thưởng thức này với chúng tôi tại đây.

P/S: Khi có dịp, nhất định tôi sẽ chia sẻ cùng các bạn về người thầy đầu tiên của tôi trong lĩnh vực Cocktail. So với Whisky, tất nhiên rất khác, bởi vì đó là một cô gái…

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here