Người ta đến Bar để làm ba thứ: Để uống, để vui và để buồn. Tôi vẫn hay rủ bạn bè, anh em chí cốt đến những Bar quen thuộc và nói chuyện cả tối. Vui. Đôi khi lại là người đứng đằng sau counter, phục vụ họ, xua tan những phiền muộn, lắng nghe tâm sự của họ qua những ly rượu.

Mỗi quán Bar, theo như quan điểm của tôi, là nơi người ta dành thời gian để thưởng thức những đồ uống thật ngon, hơn nó một cấp là những đồ uống hợp với bản thân mình. Menu dài dằng dặc là điều không cần thiết vì người biết sẽ gọi những thứ họ muốn, còn người không am tường về rượu sẽ chỉ như đang nhìn một bức vách vậy. Đây là khi những con người trong Bar sẽ được liên kết với nhau.

Giả sử bạn và bạn gái bước vào một quán Bar lần đầu tiên, bạn sẽ gợi ý cho nàng đồ uống gì? Đó thực sự là một nan đề, dù cho bạn là một người am hiểu về rượu, mà cô nàng của bạn lại đang háo hức cho 1 sự bất ngờ đến từ ly rượu đầu tiên. Vậy phải làm sao?

Bartender lúc này sẽ như người kể chuyện, dẫn dắt các vị khách, tìm ra thực đơn của trái tim. Ít khi tôi thấy bartender ở đây hỏi thực khách của mình có uống được rượu không hay đã ăn gì chưa, hay thích loại Cocktail của mình chua hay ngọt, nóng hay lạnh để tư vấn cả. Ở những khách sạn hay quán Bar mà tôi thích, mỗi khi bartender tư vấn cho một vị khách một đồ uống đặc biệt nào đó là mọi người đều rất hứng khởi. Không gì thích hơn khi được nghe về một đồ uống chỉ phù hợp với mình. Và dịch vụ đến từ “tâm” – bao giờ cũng là dịch vụ tốt nhất.

Phần lớn thời gian tôi đến Bar là vui. Vui đôi khi không giống như sự hứng khởi khi đến vườn bách thú những ngày bé thơ, hay như khi đạt được thành công hoặc xem một bộ phim hài. Niềm vui của tôi khi ở Bar là được ngồi với người bạn thân và nhâm nhi một ly Scotch, vài điếu thuốc bên chiếc gạt tàn đầy, hay được gặp lại những người bạn lâu năm không gặp. Uống một ly rồi kể lại chuyện xưa. Khi lại mỉm cười hài lòng với một bài nhạc Jazz bất chợt vang lên hay cảm mến cô gái vẫn hay hát trong góc Bar mỗi cuối tuần. Mai này, khi có quán Bar của riêng mình, tôi sẽ tự chọn nhạc nền. Cuối tuần sẽ rủ bạn bè, những ca sĩ tiềm năng nhưng không có duyên với showbiz đến góp vui. Thật tốt khi Bar là ngôi nhà, là nơi mọi người có thể cười vui cũng nhau sau mỗi ngày làm việc mệt mỏi.

Cuối cùng, khi bạn có một ngày không được may mắn, khi thất bại, khi mệt mỏi, khi người thương không ở bên… Bàn counter ở Bar cũng sẽ luôn lắng nghe, luôn là nơi thẩm thấu những nỗi buồn, nước mắt… Những quán Bar cổ thường hay có những góc tối ít đèn, cũng là nơi những tâm hồn không toàn vẹn ở nơi đó mà trút ra bầu tâm sự. Mà không chỉ vậy, đó cũng có thể là nơi người ta lắng nghe, thông cảm cho nhau nhiều hơn. Tôi từng chứng kiến nhiều người quen nhau nhờ những phút “đồng bệnh tương lân” như vậy. Đãi một người lạ một ly rượu lúc này sẽ giống như một chiếc phao cứu sinh, vơi bớt đi cảm giác cô đơn và như nói với họ rằng: “Hãy nâng cốc vì một ngày mai đẹp hơn”. Đó, con người trong Bar đẹp như vậy đó. Đâu chỉ là đến, à ơi rồi lên giường với người lạ.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here